Góc bạn đọc

Truyện ngắn: Một nam nhi thực sự

(Truyện ngắn của Hà Thị Mai Trinh) Chẳng hiểu tại sao cô lại xếp nó ngồi chung bàn với Quân, một đứa mà theo như đánh giá của nó là ... “cà chớn hết chỗ nói”. “Kệ, cứ xem như hắn tàng hình trong con mắt mình là được!”, nó tự nhủ và quyết tâm thực hiện. Nhưng... “cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng”, giải xong bài Toán hình cực khó, nó mừng như bắt được vàng. Vậy mà... - Chứng minh được câu cuối rồi hả? Hắn vẫn cắm cúi vào quyển sách Toán, hỏi trống không. - Chứ sao! Nó vênh mặt. - Có thể cho xem một chút được không? - Xem??? - Nó tròn mắt nhưng vẫn chìa cuốn tập - Ừ! Xem đi mà học hỏi! Chưa đầy 30 giây, hắn đã đưa trả lại cuốn tập, bốp chát:

Trước giờ chia tay

Lễ bế giảng kết thúc. Tôi nán lại để tạm biệt mái trường thân yêu. Năm năm qua, dưới ngôi trường này, cảnh vật đã trở nên vô cùng quen thuộc. Nhưng bao kỉ niệm tuổi học trò sẽ không bao giờ phai mờ trong tâm trí tôi. Ngôi trường của tôi mang tên người anh hùng tuổi nhỏ mà chí lớn: Tường Tiểu học Trần Quốc Toản. Tôi luôn luôn tự hào và hãnh diện vì được học tập dưới mái trường này. Sân trường vắng vẻ làm cho ngôi trường như rộng hơn. Tôi cảm thấy mình thật bé nhỏ giữa sân trường rộng lớn này. Đứng giữa khoảng sân rộng, nhìn đâu cũng thấy hiện lên những hình ảnh thân thương. Hàng cây im lặng. Ve râm ran, râm ran trong vòm lá. Hoa phượng đỏ rực một góc trời.

Chạm ngõ hè sang

Ơ kìa, những đốm lửa đỏ Thắp sáng vòm phượng trước nhà Rồi kia, từng góc phố nhỏ Râm ran đầy tiếng ve ca Và ông Mặt trời cần mẫn Xua đi cả buổi trời chiều Ngày dài hơn, đêm ngắn lại...

Những lời chưa nói

...Bây giờ khi con mới thực sự hiểu được ý nghĩa của những bài học mà cô dạy ngày đó… Chúng không là quá sớm, chúng không hề khô khan, cứng nhắc và ngược lại, nó rất hữu ích cho chúng con....(Những tri ân đặc biệt dành cho cô giáo mà em yêu quý nhất)

Trang